TÌNH CẢM CỦA BÁC HỒ DÀNH CHO PHỤ NỮ VIỆT NAM
Thứ Năm, ngày 20 tháng 10 năm 2016 - 22:49
Nhân dịp kỷ niệm 86 năm Ngày thành lập Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam (20/10/1930 - 20/10/2016, Ban Quản lý Quảng trường Nguyễn Tất Thành đã xây dựng nội dung và triển khai thực hiện chuyên đề "Tình cảm của Bác Hồ dành cho Phụ nữ Việt Nam".

Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn quan tâm và đánh giá cao vai trò của phụ nữ trong quá trình phát triển của lịch sử dân tộc Việt Nam. Người từng khẳng định: “Non sông gấm vóc Việt Nam do phụ nữ ta, trẻ cùng già, ra sức dệt thêu mà thêm tốt đẹp, rực rỡ ... Nhân dân ta anh hùng là nhờ có các bà mẹ Việt Nam anh hùng... Dân tộc ta và Đảng ta đời đời biết ơn các bà mẹ Việt Nam đã sinh ra và cống hiến những người ưu tú, đã và đang chiến đấu anh dũng tuyệt vời bảo vệ non sông gấm vóc do tổ tiên ta để lại".

Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam luôn gắn liền với vai trò của phụ nữ và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhận định: “ Từ đầu thế kỉ thứ nhất, hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa, đánh giặc cứu nước, cứu dân” đánh đuổi quân Đông Hán ra khỏi đất nước, xây dựng chính quyền độc lập và khoảng 200 năm sau, góp phần vào truyền thống đánh giặc của phụ nữ Việt Nam đó là Bà Triệu đứng lên chống quân xâm lược Đông Ngô. Có thể nói ngay từ buổi đầu dựng nước phụ nữ Việt Nam đã đóng một vai trò to lớn trong sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc và Chủ tịch Hồ Chí Minh khi tổng kết lịch sử Việt Nam ta cũng đã nhận xét “Phụ nữ ta chẳng tầm thường. Đánh Đông dẹp Bắc làm gương để đời”.

Chắc hẳn ai trong chúng ta đều thấu hiểu, trong những năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước vất vả khôn cùng, vấn đề luôn canh cánh trong lòng Bác đó chính là vấn đề về trẻ em và phụ nữ ở những nước thuộc địa nói chung và Việt Nam nói riêng. Và có lẽ đó cũng chính là một trong những động lực giúp Bác có thể san bằng mọi khó khăn gian khổ trong hành trình hơn 30 năm tìm đường cứu nước để khi trở về với quê hương, Người đã cùng với Đảng và nhân dân ta đánh bại quân xâm lược, xây dựng một nước Việt Nam độc lập dân tộc và dân chủ tiến bộ cũng như giải phóng chị em phụ nữ Việt Nam khỏi những  “xiềng xích nô lệ” xưa cũ.

Đáp lại niềm tin tưởng và tình cảm trân quý của Người, phụ nữ Việt Nam đã không quản ngại khó khăn vất vả, luôn can trường chiến đấu kề vai sát cánh cùng với các đồng chí nam giới trong suốt cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc để đấu tranh giành độc lập cho dân tộc, thống nhất đất nước. Không chỉ trên tiền tuyến mà ở cả hậu phương, chị em phụ nữ cũng luôn phấn đấu thi đua tăng gia sản xuất, xứng đáng với  8 chữ vàng mà Bác Hồ khen tặng: “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang”.

Trong các cuộc kháng chiến của dân tộc, nhiều chị em phụ nữ Tuyên Quang đã tham gia kháng chiến và làm tròn trọng trách cách mạng mà Đảng và Nhà nước giao phó, góp phần làm nên những chiến thắng vang dội của "Thủ đô khu giải phóng, Thủ đô kháng chiến"

 Vào một mùa thu năm 1947, Bác Hồ đã tìm người dẫn tới nhà Chủ tịch xã Hợp Thành, huyện Sơn Dương. Tại đây, Bác đã đến thăm nhà bà mế Cao Lan. Sau khi hỏi chuyện sức khỏe, chuyện ruộng nương, Bác Hồ trân trọng trả lại bà mế chiếc khăn chàm và nói: “Cám ơn mế đã cho tôi biết việc làm sai của bộ đội. Bộ đội, cán bộ có lỗi thì Đảng cũng có lỗi, tôi cũng có lỗi. Tôi đến để xin lỗi và cám ơn mế”.  Thì ra, chiếc khăn chàm này mế đã dùng để hót số gạo trắng lẫn cát sỏi do một anh bộ đội vô ý để rơi xuống đường và đem đến nhà Chủ tịch xã. Mế nói với Chủ tịch xã: “Bộ đội mà không biết quý gạo thì còn đói. Mình nói chưa chắc bộ đội đã chịu nghe. Ông chủ tịch hãy mang bọc gạo đến tận nơi thưa với Cụ Hồ. Cụ là chỉ huy nói nhất định bộ đội, cán bộ phải nghe”

Câu chuyện nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn. Qua câu chuyện này, ta có thể thấy được sự trân trọng của Bác Hồ đối với từng người dân, dù chỉ là một bà mế Cao Lan nghèo khổ, nhưng lại thấu hiểu được những triết lý giản đơn nhất về cái đói, cái nghèo, một lòng lo cho kháng chiến, cách mạng.

Vào năm 1950, Đại hội Phụ nữ toàn quốc lần thứ nhất được tổ chức, đại biểu các nơi lần lượt tập trung về dự. Mặc dù lúc này mùa đông rét mướt, nhưng Bác đã lặn lội đến để thăm hỏi các chị em. Đêm tối, đường đi vất vả, có người xin Bác đừng đi, sáng mai rồi hãy đến; và Bác đã có lời: Dưới chế độ cũ, các cô ấy chịu thiệt thòi nhiều rồi, bây giờ Đảng, Chính phủ và Bác phải quan tâm nhiều hơn các cô ấy.

Và phát biểu tại lễ kỷ niệm lần thứ 20 Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Bác đã nhắc đến truyền thống đầy tự hào của người phụ nữ Việt Nam: Từ đầu thế kỷ thứ nhất, Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa, đánh giặc cứu dân cho đến ngày nay mỗi khi nước nhà gặp nguy nan thì phụ nữ ta đều hăng hái đứng lên, góp phần xứng đáng của mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Theo lời kể của nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Kim Ngọc, năm 1957, Đoàn Văn công Quân đội chúng tôi đi dự Liên hoan sinh viên thế giới và biểu diễn hữu nghị ở một số nước bạn. Trước khi đi, Bác cho gặp để dặn dò, Bác bảo: “Phải giữ gìn tình đoàn kết hữu nghị cho tốt, phải tranh thủ học tập các nước bạn, phải giữ gìn kỷ luật, đoàn kết nội bộ, tránh mua bán linh tinh làm ảnh hưởng danh dự…”.

Sinh cháu xong, sức khỏe sút kém quá, một đôi lần tôi vắng mặt không biểu diễn được, Bác hỏi các bạn tôi:

- Tại sao không thấy Kim Ngọc biểu diễn?

- Dạ thưa, từ khi sinh cháu chị Ngọc bị yếu ạ!

Lần biểu diễn sau, Bác hỏi tôi:

- Cháu đau yếu làm sao? Có băn khoăn gì không?

- Thưa Bác, con bị ốm và rất lo không làm nghệ thuật được nữa ạ.

Bác dạy:

- Cái gì đã từng làm được rồi mà nay vì hoàn cảnh có phần ảnh hưởng thì phải tin rằng mình vẫn có thể làm lại được. Cháu đã từng biểu diễn tốt rồi cơ mà. Nếu vì sức khỏe thì tìm cách chạy chữa, phục hồi. Nếu vì kỹ thuật đuối thì phải tìm tòi nghiên cứu rút kinh nghiệm.

Bác lấy tay gõ nhẹ lên đầu tôi:

- Còn ốm cái đầu này thì phải tìm cách tự khắc phục thôi.

Tôi hiểu ra, phải tìm ra nguyên nhân đó là thái độ tốt nhất, không nên nản lòng, nhụt chí.

Lại có lần, tôi thưa với Bác:

– Thưa Bác, sau khi cháu học kỹ thuật thanh nhạc mới về cháu biểu diễn không được hoan nghênh như trước nữa.

Bác hỏi:

– Cháu có hiểu sâu về cách hát các làn điệu dân tộc không?

Tôi thành thật thưa:

– Cháu biết rất ít ạ!

- Khoa học và dân tộc đều tốt cả. Nhưng cả hai cháu đều chưa có bao nhiêu thì khác gì người “Chân không đến đất, cật chẳng đến giời”. Yêu nghề thì phải chịu khó học tập, phải khổ luyện mới có kết quả tốt đẹp chứ!

Năm 1964 trong cuộc nói chuyện với Đại hội Liên hoan Phụ nữ Năm tốt, Bác Hồ đã so sánh đời sống phụ nữ trong hoàn cảnh nước nhà còn nằm trong tay giặc ngoại xâm với đời sống hiện tại, để giúp cho chị em nhận thức rõ hạnh phúc lớn lao của thời đại mình đang sống: Dưới chế độ thực dân phong kiến, nhân dân ta bị áp bức, bóc lột, thì phụ nữ ta bị áp bức bóc lột nặng nề hơn. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, phụ nữ ta đã góp phần khá lớn làm cho cách mạng thành công, kháng chiến thắng lợi vẻ vang. Ngay từ lúc đầu, Đảng và Nhà nước ta đã thi hành chính sách đối với phụ nữ cũng được bình quyền, bình đẳng với đàn ông. Bác không chỉ quan tâm đến quyền bình đẳng của nữ giới trong mối quan hệ xã hội mà còn lo cho hạnh phúc của nữ giới, phê phán những quan niệm coi thường phụ nữ, xử lý bất công với phụ nữ.

Trong dịp gặp gỡ cán bộ tỉnh Hà Tây vào tháng 02/1967, Người nói: Một điều Bác cần nói là: Phải kính trọng phụ nữ, chúng ta làm cách mạng là để tranh lấy bình quyền, bình đẳng cho phụ nữ... nhưng Bác còn nghe nói vẫn có người đánh chửi vợ. Đó là một điều đáng xấu hổ. Như thế thì còn gì là tình nghĩa vợ chồng. Như thế là phạm pháp. Bác mong rằng từ nay về sau sẽ không còn thói xấu đánh chửi vợ nữa và Bác đã nghiêm khắc phê phán những thành kiến hẹp hòi ở một số cán bộ: Nhiều người còn đánh giá không đúng khả năng của phụ nữ hay thành kiến, hẹp hòi. Như vậy là rất sai Bác mong rằng các đồng chí hãy thật sự sửa chữa bệnh thành kiến hẹp hòi đối với phụ nữ. Và Bác cũng khuyên chị em: Phải nâng cao tinh thần làm chủ, cố gắng học tập và phấn đấu, phải xóa bỏ tư tưởng bảo thủ tự ti, phải phát triển chí khí tự cường, tự lập, không nên ngồi chờ Đảng, Chính phủ ra chỉ thị giải phóng cho mình, mà cần phải tự lực, phải đấu tranh và Bác đã biểu dương những đóng góp to lớn của phụ nữ trong công cuộc kháng chiến giữ nước: Miền Nam anh hùng có đội quân đấu tranh chính trị gồm hàng vạn chiến sĩ toàn là phụ nữ. Họ rất mưu trí và dũng cảm làm cho địch phải khiếp sợ và họ gọi là đội quân tóc dài. Phó Tổng Tư lệnh Quân giải phóng là cô Nguyễn Thị Định. Cả thế giới chỉ có nước ta có vị tướng quân gái như vậy. Thật vẻ vang cho miền Nam, cho cả dân tộc ta. Ngoài những thành tích trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, phụ nữ Việt Nam ta cũng được Bác khen tặng bởi những thành tích trong học tập, rèn luyện và đóng góp trong mọi lĩnh vực: Dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, hàng vạn phụ nữ đã trở thành cán bộ chuyên môn các ngành và cán bộ lãnh đạo. Theo gương các bà, các chị, nhiều cháu thiếu niên, nhi đồng gái cũng rất ngoan như thế là từ xưa đến nay, từ Nam chí Bắc, từ trẻ đến già, phụ nữ Việt Nam ta thật là anh hùng.

Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, chị em phụ nữ Việt Nam đã góp phần xương máu vào thắng lợi huy hoàng của dân tộc. Tên tuổi các nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Mạc Thị Bưởi, Trần Thị Lý, Mẹ Suốt, Lê Thị Hồng Gấm và rất nhiều người khác là những biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng của nhân dân ta. Lịch sử sẽ còn mãi mãi ghi lại những hình ảnh chói ngời của những "đội quân tóc dài", những nữ chiến sĩ bất khuất trong tù, những mẹ già đào hầm bảo vệ cán bộ, cất giấu thương binh, những đội nữ dân quân bắn rơi máy bay phản lực, bắn cháy tàu chiến của địch, những nữ thanh niên xung phong "sống bám cầu bám đường, chết kiên cường dũng cảm". Hàng triệu người mẹ, người vợ đã vượt qua mọi hy sinh gian khổ, động viên chồng con đi chiến đấu, đảm đang việc nước, việc nhà, vững vàng gan dạ vừa sản xuất, vừa chiến đấu.

Suốt cả cuộc đời vì nước vì dân, Bác đã để lại cho dân tộc ta rất nhiều di sản quý giá, trong đó không thể kể đến đó là tình cảm nâng niu quý trọng, sự huấn thị thiêng liêng của Bác dành riêng cho mọi thế hệ phụ nữ Việt Nam. Khắc sâu lời dạy cũng như tri ân những tình cảm trân quý của Người, phụ nữ Việt Nam luôn cố gắng phấn đấu hết sức mình trong việc học tập, công tác, rèn luyện để từng bước vươn lên và ngày càng khẳng định vị thế của mình trong xã hội và trên trường quốc tế, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng đất nước Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.                                                                                                

Sau ngày 12 tháng 8 năm 1969, bệnh tình của Bác mỗi ngày một nặng thêm. Căn bệnh hiểm nghèo đã làm Bác phải trải qua những cơn đau dữ dội. Mỗi khi tỉnh lại, Bác lại hỏi han cặn kẽ tình hình mọi mặt của đất nước. Người không quên từ việc lớn tới việc nhỏ. Những ngày cuối tháng 8, bệnh tình của Bác càng trầm trọng thêm. Bộ Chính trị Trung ương Đảng quyết định điều động một số cán bộ, nhân viên y tế giỏi của các bệnh viện lớn cùng với những thiết bị hiện đại đến cứu chữa cho Bác. Trong số đó có một số là nữ y tá. Một lần, vừa qua cơn đau, tỉnh lại, Bác thấy có mấy nữ y tá ở cạnh, Bác hỏi một đồng chí phục vụ:

- Những ai thế chú?

- Thưa Bác, đó là các đồng chí nữ y tá của bệnh viện Quân y 108 được điều động đến phục vụ Bác.

Nghe xong, Bác không nói gì. Một lúc sau Bác nói chậm rãi:

- Các cháu còn trẻ, đang tuổi ăn, tuổi ngủ, Bác biết các cháu rất thương Bác, nhưng không nên để các cháu ở đây, vì các cháu gái thường dễ xúc động.

Thoáng nhìn thấy những bông hoa hồng cắm trong lọ hoa bên cạnh, Bác hỏi đồng chí phục vụ:

- Hoa trong vườn phải không chú? Còn nhiều không? Nếu còn chú hái vào tặng cho các cháu gái.

Đồng chí phục vụ ra vườn hái hoa. Khi đồng chí phục vụ cầm hoa vào, Bác liền bảo:

- Bác đang mệt, chú thay mặt Bác tặng mỗi cháu gái một bông hồng.

Tất cả các cô gái y tá trẻ hôm đó mỗi người được tặng một bông hoa hồng trong vườn Bác. Không trừ một ai, tất cả đều cảm động và sung sướng đến chảy nước mắt.

Cả cuộc đời 79 mùa xuân, Bác đã dành trọn vẹn cho dân cho nước. Trước lúc đi xa, trong Di chúc thiêng liêng của để lại cho toàn dân tộc, Người vẫn không quên để dành riêng những dòng di chúc quý giá cho chị em phụ nữ Việt Nam: “Trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước, phụ nữ đảm đang ta đã góp phần xứng đáng trong chiến đấu và trong sản xuất, Ðảng và Chính phủ cần phải có kế hoạch thiết thực để bồi dưỡng, cất nhắc và giúp đỡ để ngày thêm nhiều phụ nữ phụ trách mọi công việc kể cả công việc lãnh đạo. Bản thân phụ nữ thì phải cố gắng vươn lên. Ðó là một cuộc cách mạng đưa đến quyền bình đẳng thật sự cho phụ nữ”.

47 năm – Người đã đi xa cũng là 47 năm các thế hệ người Việt Nam nhớ thương Bác và thực hiện Di chúc của Người. Đặc biệt là đối với phụ nữ ta, đã nỗ lực vươn lên để khẳng định mình, xứng đáng với tám chữ vàng Người đã đề tặng: Anh hùng, bất khuất, trung hâu, đảm đang”. Bởi vậy, vị thế của người phụ nữ ngày càng được nâng cao trong gia đình và ngoài xã hội. Họ không chỉ làm tốt thiên chức “ làm vợ, làm mẹ” mà còn hoàn thành vai trò của một người công dân với xã hội. Ngày nay, trong tất cả các lĩnh vực của xã hội, phụ nữ đều góp mặt, họ cũng là những chính trị gia, nhà lãnh đạo, quản lý, nhà khoa học…điển hình có đồng chí Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam, là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sự Việt Nam đứng đầu Quốc hội nước ta; Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan; Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến…đó là những minh chứng cho sự nỗ lực và vươn lên của Phụ nữ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.

 Thực hiện chuyên đề: Phòng NV

                                       

 

 



Lượt xem: 3809 views
Xem tin theo ngày:     Tháng:    Năm: